Chiều mưa café phố
Chiều mưa café phố
Mây xoa bọt trắng xà phòng lên mặt
Giọt nước thoáng rơi vào tiếng Sax nhạc Jazz
Hai nỗi buồn chạm nhau trời bật khóc
Nhịp tim vỡ, tràn mạch đập thời gian…
Người ta tránh mưa và tránh cả đêm
Từng bước chân cuốn vội chiếc rèm hơi ấm
Con đường mở trống không, lạnh lẽo
Cánh chim căng đường mây muôn nẻo
Chỉ dòng vô cảm trôi lặng lẽ mái hiên
Café đáy cốc như mùa Đông lạnh đắng
Khói vẫn đâu đây nghi ngút bàn tay
Hơi thở gấp rụng lớp sơn bụi trắng thời gian
Đông chìm sâu từng ký ức lang thang
Góc quán bồng bềnh bọt mưa tụ họp
Thuyền nhạc lững lờ lời độc thoại
Ảo ảnh nào men đắng hóa men cay…
Em là ai, nơi đáy cốc mùa Đông
Anh nghiêng giọt đắng cuối cùng thả vào gió
Cho tắt mưa, bật điện ngàn con phố
Để chăn mây trùm giấc ngủ mênh mông
Lối mòn dài những dãy cỏ trống không
Đánh cắp những ấp ủ dưới giấc mơ già cằn cỗi
Trời Đông in hình vào bức tường rêu xám
Để vô tình chia cơn gió ra xa…
Giấc mơ nào giữa khoảng trống bao la
Lá mỏng quá không nhận ra nhau nữa…
Ảo ảnh trắng là những gì giới hạn
Đưa anh về, xa mãi phố mây em..
2.2011
Minh họa Đ.C.K
Hàn Vũ Linh, in trong tập Thơ Khoảng trời tặng em, NXB Hội nhà văn, 2011

