KHOẢNG TRỜI TẶNG EM

Một số bài thơ theo phóng cách nhẹ nhàng, lãng mạn, Hàn Vũ Linh viết trong thời gian trước, sau những năm 2000

 K NIM

 Hà Nội chiều nay rơi gió nhẹ

Anh ra đi và lặng lẽ tìm em

Từng hàng cây, góc phố thân quen

Sao vô tình xa cách

Không một lời than trách

Không có cuộc chia ly

Em đã ra đi…trong anh

Chỉ áo xưa nhuốm màu kỷ niệm

Cơn gió nào thoảng qua

Cây bàng nào thay lá

Góc phố buồn rêu phong

Còn lại gì…

Chỉ những nhịp chân đi

                                              lặng lẽ

                                                   vào đêm

                                                 1992

 

     EM ƠI CÓ BAO GI

 Em ơi có bao giờ

Trăng mọc về cuối phố

Có kẻ chờ, mong, nhớ

Một vẫng trăng yêu thương

 

Trăng của ai mờ sương

Trăng của ai lấp lánh

Chỉ mình anh giá lạnh

Đâu một vầng trăng trong

 

Trăng chỉ là nhớ mong

Là vẫn thơ dang dở

Là câu thơ lầm lỡ

Mà trọn đời anh đi

 

Trăng chỉ là biệt ly

Chẳng rơi về cuối phố

Đêm chạy dài nỗi nhớ

Em ơi, có bao giờ…

                                             1992

 

S CÓ MT NGÀY…

 Sẽ có một ngày,

   hạt sương đêm

    rơi trên lối mòn bão gió…

 

Sẽ có một ngày,

   Em không còn là đứa trẻ

                    dò dẫm trên đường đời

Sẽ có một ngày

 Anh tồn tại với chính mình

không có em…

                                                1993

 

BÀI CA

Bài thơ chua chát

là chùm nho xanh

lơ lửng

treo ngang bầu trời

Trái tim anh

là cây đàn guitar

sợi liền, sợt đứt

nối mình

vào tiếng hát gió đêm

 

Ánh mắt em

là làn mưa mỏng

như ảo ảnh vô hình

qua cánh cửa anh trống không

 

Và anh hát

bài ca

trên bước chân độc hành

từ mùi hương hoa cỏ

bay trên tóc em

từ làn mây sớm

cười trên môi em

từ sợi thơ bàng bạc

treo anh vào chùm nho xanh chua chát

                                                                  2000

 

Git  trm  trong  em

Giọt trầm nào trong mắt em

nhẹ rơi vào hư không

Hạt sương trong

mỏng manh

buốt giá

mơ hồ những nốt nhạc Đông buồn

 

Giọt trầm nào rơi qua vai anh

Áng mây nghiêng

Góc chiều mỏi mệt

Tối đen và trĩu nặng

mơ hồ những lối về không em

 

Những giọt trầm nơi trái tim em

Rơi tan chiều mưa pha lê trong suốt

giọt đắng cuối cùng anh uống cạn

những mùa Đông cách xa

                                                  2000

 ĐÊM KHÔNG EM

 Đêm không em

Và kỷ niệm hoá cánh chim hoang vắng

Những bông hoa em tặng

Đang rủ cánh hững hờ…

 

Đêm không em

Đám mây nhỏ xinh

Vươn tay trốn khoảng trời quen thuộc

trôi anh về thảm buồn thầm lặng

thả anh vào niềm đắng cách xa

 

Đêm không em

Anh viết mình vào hơi thở

Cơn gió nào thổi sâu đêm trắng

Chờ sương tan uống cạn những lạnh băng

                                                             2000

Xa cách

Có những sự cách xa

Đến với cuộc đời không hẹn trước

Nhưng mãi là gần gũi

Khi em ở trong anh

 

Dù trái tim như góc phòng chật chội

Chẳng đủ chỗ kê một chiếc bàn

Dù trái tim là ngôi nhà không cửa

Em vẫn nơi anh giữa bốn mùa gió giông

 

Anh sẽ lại trồng hoa hướng dương

Ướp hồn mình góc căn phòng bé nhỏ

Tĩnh lặng anh và chiều vàng xa vắng

 Để chúng mình mãi hướng về nhau

                                                              2000

Mùa Đông

Gửi tới em một chiếc lá vàng

Nơi mùa Đông,  gốc sồi già cằn cỗi

Gửi tới em nụ hôn dịu ngọt

Nơi sâu thẳm nỗi buồn anh

 

Và một mùa Đông lại lặng lẽ đi qua

Trên những ô cửa chờ mong mầu xám

Một mùa đông trong tâm hồn hoang vắng

Như đám mây chiều lãng đãng nơi em

                                                            2000

MỘT NGÀY TRÔI QUA

 Và lại một ngày trôi qua

Trên ô cửa chờ mong mầu xám

Thời gian không tiếng gọi

Nỗi buồn rơi như giọt sương trong

 

Giọt sương trên vai anh

Chợt giật mình thảng thốt

Chợt thấy lòng se lạnh

Có lẽ nào chúng mình đã xa nhau

 

Anh chẳng thể nào tin được đâu

Và lại một ngày trôi qua rồi đấy

Những lá thư gửi vào hoang vắng

Để ngày anh im lặng – một mình

                                                        2000

Phiến đá lặng câm

 Anh lại ngồi yên lặng

Như phiến đá ngàn năm

Rêu phủ xanh nỗi buồn

Giọt nước mưa rơi  vô thức

 

Em đâu rồi, cơn mơ lang thang

Em ở đâu, đêm quên tắt nắng

Con đường không bóng người

Không âm thanh, không có sự đợi chờ

 

Anh làm gì bây giờ

Đếm bước chân mưa trĩu nặng

Quả chín rơi ngang lăn lóc

Xa góc cành cây khô

 

Kỷ niệm buồn mùa thu thay áo

Để dấu lặng trơ trọi, nguyên sơ

Bản nhạc chiều lãng đãng

Anh gói mưa vào phiến đá lặng câm

                                                        2001

MƯA

 Thôi vậy nhé

em bay đi

như một cánh chim chiều

không bao giờ trở lại

Cho mình anh mưa giăng góc phố

 

Thôi vậy nhé

em tan đi

như ảo ảnh cuối trời

Cho đám mây chì tĩnh lặng

Rơi trắng những khoảng không

 

Thôi vậy nhé

chúng mình chia tay

Mặt hồ nước thời gian bình lặng

Và lối mưa về sạch sẽ, trống tênh

                                                        2000

KHOẢNG TRỜI TẶNG EM

Nơi bên ấy em đi về không anh

Trên những khoảng trời quen thuộc

Chở đám mây nhỏ xinh buốt giá

Trôi về anh những vạt nắng u buồn

 

Nơi bên ấy em ngồi một mình

Đôi mắt dệt thời gian

Trên nền trời hoang vắng

Trái tim em cánh chim chiều trắng

Bay sau anh những vệt mây hoàng hôn

 

Những vệt mây hoàng hôn nơi anh

Chợt rụng rơi

Như nét chữ

Trên trang thư nhạt nhoà buốt giá

Như tia nắng cuối cùng ngoài ô cửa

Cho anh tan vào đêm cách xa

 

Ôi đêm cách xa, đêm cách xa

Những con đường dài thêm ô cửa

Ở đâu đây tia nắng rụng rơi

Em ở đâu những khoảng trống trong anh

 

Em ở đâu, ở đâu?

Cho anh về bên em làm ngọn gió

Thắp tia nắng dịu dàng như hơi thở

Trôi qua em, những tháng ngày mỏi mệt

Trôi qua em, những tháng ngày cách xa

 

Em ở đâu, ở đâu?

Cho anh làm giọt sương trên môi em

Như nụ hôn đầu dịu ngọt

Cho anh làm khoảng trời đêm tĩnh lặng

Em mở ra

  ô cửa màu thời gian

                                                      2001

 

KHOẢNG CÁCH

Có những khoảng cách

xa như trời và biển

lại gặp nhau nơi đường thẳng chân trời

Có những khoảng cách

gần như anh và em

lại cách nhau hai đầu vô tận

 

Anh sẽ làm gì đây ?

giữa những khoảng cách

chẳng đủ với tay choàng thêm chiếc áo ấm

Cho căn phòng giá lạnh, không em

 

Anh sẽ làm gì đây ?

với những bông hoa xưa rũ cánh

Trên mọi thứ ngổn ngang, bừa bộn

Ánh mắt đóng đinh vào chiếc bóng thời gian

 

Ôm những khoảng cách xa thẳm như vòng xoáy trời đêm

Hình chôn ốc in mảng tường trắng xám 

Hơi thở dài hơn tiếng chân người sau cánh cửa

Khép ngày dài hố thẳm cách xa

 

Có những khoảng cách

xa như trời và biển

lại gặp nhau nơi đường thẳng chân trời

Có những khoảng cách

gần như anh và em

                                                                    4/2001

 

 Giọt nước nhỏ xinh

Em xoè tay

hứng giọt nước nhỏ xinh

trong suốt như pha lê

không phải mưa đâu, em ạ

chỉ là giọt nước nhỏ xinh

Đôi mắt em nhìn anh

tinh nghịch

trong suốt

như giọt nước nhỏ xinh

Ôi những giọt nước nhỏ xinh anh yêu

cho anh góp nỗi đau của riêng mình thành mưa

để em lại xoè tay

hứng giọt nước nhỏ xinh

                                                        7/2001

KHOẢNG CÁCH

Có những khoảng cách

xa như trời và biển

lại gặp nhau nơi đường thẳng chân trời

Có những khoảng cách

gần như anh và em

lại cách nhau hai đầu trái đất

Anh làm gì đây

giữa nhưng khoảng cách

giữa những vòng quay

cách xa và chật chội

như ngôi nhà không em

Anh làm gì đây

bên cánh hoa vắng em rũ cánh

mặc cơn gió đùa vui

mặc những tiếng cười vô tình sau ô cửa

Những khoảng cách

sâu như khoảng tối thời gian

anh và em

chìm vào hố thẳm

                                                        4/2001

Hàn Vũ Linh, in trong tập Thơ Khoảng trời tặng em, NXB Hội nhà văn, 2011

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

TALK WITH HÀN VŨ LINH

Hàn Vũ Linh, tên thật Đặng Vũ Cảnh Linh sinh năm 1974, Hà Nội làm khoa học, viết báo, thơ và nhạc Hội viên Hội nhà báo Việt Nam, Hội Triết học, Hội Xã hội học Việt Nam, Hội âm nhạc Hà Nội...

spot_imgspot_imgspot_imgspot_img

Bài viết liên quan