Cơn bão cuối cùng

Cơn bão cuối cùng

Là gió và là mây

Là mưa giăng báo bão

Là mực trời, giấy đất

Ai nhuộm sẫm không gian

Con đường chạy ầm ào những sắc màu xe đuổi

Khoảnh khắc vỗ mình đánh thức cơn mê

Gốc bàng đứng hình hóa đá

Mặc cho anh giao hòa anh thôi

Độc thoại đấy, anh đoạn tuyệt rồi đấy

Đoạn tuyệt tình yêu và đoạn tuyệt mưa giông

Anh quay lưng với chính mình rồi đấy

Quên cả sự trung thành – phản bội trong anh

Cơn bão ngoài kia và cơn bão góc phòng đâu khác biệt

Rồi sẽ chẳng còn gì cho nhau nữa

Rồi sẽ chẳng còn gì cho nhau nữa

Em cũng không còn là cơn mưa báo bão nơi anh

Không gian hẹp vẫn đan mình ngoài ô cửa

Anh khép rồi phút yếu lòng, phút thăng hoa

Bức tranh thời gian cuối dệt mầu chàm em nhé

Để hoàng hôn mãi rêu úa miền anh

                                                                     2.2011

Hàn Vũ Linh, in trong tập Thơ Khoảng trời tặng em, NXB Hội nhà văn, 2011

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

TALK WITH HÀN VŨ LINH

Hàn Vũ Linh, tên thật Đặng Vũ Cảnh Linh sinh năm 1974, Hà Nội làm khoa học, viết báo, thơ và nhạc Hội viên Hội nhà báo Việt Nam, Hội Triết học, Hội Xã hội học Việt Nam, Hội âm nhạc Hà Nội...

spot_imgspot_imgspot_imgspot_img

Bài viết liên quan