Đêm thủy tinh

Chúng mình lại nói lời chia tay

Trong một đêm thủy tinh muôn màu và dễ vỡ

Những ánh mắt trói anh vào sắc lạnh

Cho con đường đêm cứa đứt mảnh hoa tàn

 

Đêm thủy tinh bóp vụn ánh trăng tan

Gương mặt méo dưới đáy sông khắc khoải

Cơn hồng thủy dâng tràn hai bờ bãi

Cát xoáy mình sâu thẳm hố thời gian

 

Đêm thủy tinh mang lời nói miên man

Thành tiếng gió hão huyền và vô nghĩa

Bởi mất nhau rồi trái tim nào cũng có tội

Chỉ chiếc lá buồn run rẩy đứng trong mưa

 

Trả em về những giọt nước mắt vu vơ

Nơi đêm thủy tinh ném tình yêu vào vạt cỏ

Nhặt mảnh buồn ghép nền trời tan vỡ

Dưới những dấu giày, vô tình dẫm qua nhau

 

Đêm thủy tinh, đêm vẫn sáng muôn màu

ánh đèn nhỏ soi con đường phía trước

Những mảnh gương vỡ đều và tuần tự

Chôn sau lưng khoảng lặng mơ hồ

 

Thôi quên đi em, đấy chỉ là giấc mơ

Ta vẽ những đêm thủy tinh muôn màu và dễ vỡ

Nơi ảo ảnh và cuộc đời chân thực

Em lại về, khóe mắt long lanh

 

Về trong anh, hoa thủy tinh mong manh

Anh ướp hồn mình như bông hoa đầu ngọn gió

Trải những âm thanh gầy guộc trong vòng tay tan vỡ

Để không gửi em về đêm mơ lạnh thủy tinh

3/3/2010

Hàn Vũ Linh, in trong tập Thơ Khoảng trời tặng em, NXB Hội nhà văn, 2011

Bài trướcĐêm
Bài tiếp theoChiều mưa cà phê phố

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

TALK WITH HÀN VŨ LINH

Hàn Vũ Linh, tên thật Đặng Vũ Cảnh Linh sinh năm 1974, Hà Nội làm khoa học, viết báo, thơ và nhạc Hội viên Hội nhà báo Việt Nam, Hội Triết học, Hội Xã hội học Việt Nam, Hội âm nhạc Hà Nội...

spot_imgspot_imgspot_imgspot_img

Bài viết liên quan