Phía bên kia vườn hoa
Những bóng cây ngả nghiêng, siêu vẹo
Lửng lơ những dáng người lom khom
Treo ngôi nhà không đủ đèn,
thắp tia nắng mặt trời soi hạnh phúc
Màn đêm trượt vội qua cửa mưa trơn ướt
Bỗng hóa cái lạnh mùa đông chật chội góc đường
Hai thế giới thật gần nhau em nhỉ?
Anh vẫn ngồi bên này dưới mái hiên
Những điều đợi chờ không biết trước
Chỉ có tiếng hát solo của bước chân hòa dàn âm thanh lộp bộp
Ánh đèn xe máy ẩm ướt ẩn hiện trên mặt bàn
Tỏa sáng vội điếu thuốc dài trên tay cháy đỏ
Ly cà phê như lòng nguội ngắt
Xua mắt buồn vào sân khấu mênh mông
Em ở đâu ?
trên nền trời trộn mưa vào sương trắng
Nơi vô vọng tìm ý nghĩ bất chợt viển vông
Nơi xa cách xua anh dài thực tại
Đã quá dài mình những thế giới song song…
Con đường đêm dài bánh xe thẳng – cong
Lăn vật vã trong nhau những điều vụn vặt
Mảng bụi xám văng ra từ tường rêu phong cũ
Chỉ mưa thôi mới xóa hết chính mình
Đã quá dài những thế giới song song
Sân khấu ngang, chia trái tim chật chội
Mình lại chẳng có chỗ cho nhau
Nơi thời gian dừng lại trong vui buồn và nuối tiếc
Sao nhắm mắt lại mình cũng chẳng thấy nhau…
Thế giới song song đằng sau mọi ý nghĩ
Vẫn là đám mây rối trôi lơ đãng giữa bầu trời
Vẫn là gót giầy đạp mưa vào im lặng
Em vẫn ở bên kia, mắt đông trắng song song
2/2011

Hàn Vũ Linh, in trong tuyển tập Thơ Còn mãi với thời gian, tập 2 NXB Lao động, 2012
