Đêm tự nung chảy để trở thành sông sao
Anh nung chảy lòng anh thành tro tàn mắt xám
Mắt buông ảo ảnh nghiêng, đuổi chân trời trỗi dậy
Giấc mơ giật mình,
thảng thốt gọi tên em
Vụt tan đi một cảm giác rất bình yên
Gió ngưng chảy thời gian vào mây sóng
Trên tay anh, đêm khốc tàn như lửa đỏ
Đốt tình yêu… thành đom đóm tự bao giờ
11/1/2011

Hàn Vũ Linh, in trong tập Thơ Khoảng trời tặng em, NXB Hội nhà văn, 2011
