Hà nội lạnh, nhớ em
Mưa dăng dắc, sơn nhòe góc phố
Dòng vô cảm trôi cánh chim xa tổ
Để mặc sau lưng những vệt đỏ chân trời
Hà Nội lạnh, mưa buồn thê thảm quá
Gió gửi người xa lạ đứng chen mưa
Quán cafe rêu phong từng góc phố
Ngã tư hẹp rồi, những hơi ấm bình yên
Hà Nội lạnh, buồn giăng mầu cổ kính
Trên gương mặt sóng vỡ nước hồ Gươm
Vạn vật chìm nơi tận cùng tĩnh lặng
Bình thản chờ một tia nắng gọi tên
Hà Nội lạnh như chưa bao giờ lạnh
Anh đứng đây hút ngọn gió cuối trời
Đốt hơi ấm, toàn tâm bằng kỷ niệm
Dưới mây buồn trôi lãng đãng sông băng
9/11/2011

Hàn Vũ Linh, in trong tập Thơ Khoảng trời tặng em, NXB Hội nhà văn, 2011
