Từ nơi cuối đường ta chợt nhận ra nhau
Nơi mùa thu bắt đầu như cuộc sống
Nơi biển miên man giữa muôn trùng con sóng
Ru nỗi buồn câm lặng với thời gian
Con đường nào ai đã đi qua
Xẻ nỗi đau và những điều trống rỗng
Đếm những ngôi nhà chật chội xô nghiêng phố nhỏ
Trong đôi mắt nhìn xa lạ, mơ hồ
Bức tranh nào ai vẽ những ước mơ
Những khát khao vô tình lẩn khuất
Cơn gió lạ cuốn lá trôi về mẹ đất
Biển trả về trời những giọt nước mong manh
Là mưa thôi không phải nước mắt đâu
Gói tất cả bình yên dưới gót giầy vạn dặm
Ném mắt ai vào chòm mây xanh lơ đãng
Để mình ta sống lại ước mơ thôi
Trong giấc mơ ta sẽ là của nhau
Em sẽ mãi là giọt mưa đêm trong suốt
Là giọt rượu đắng cuối cùng anh uống cạn
Những vô tình còn xót lại đâu đây…
9/2008
Hàn vũ Linh, in trên Báo Người Hà Nội số 8 (240) năm 2017
