Giấc mơ đêm xoay tròn theo trái đất
Những cảm giác tuần tự hướng mặt trời
Anh đóng những nhạy cảm của mình
Như đóng ngàn cơn gió lại
Ôm giấc mơ anh thủ thỉ cùng em
Đan cánh chim vào từng sợi rơm tổ ấm
Sông mùa Đông, lá thôi ngừng chảy
Chiếc ddoogf hồ của chúng mình sao chết lịm trên tường
Trái tim anh bốc hơi thành rượu ngọt
Cho em say những câu chuyện viển vông
Tiếng em cười trong trẻo hơn nước mắt
Ánh sao đêm dừng khóc tự bao giờ
Mắt anh nhắm rồi, trôi ngày mỏi mệt qua tai
Tay ôm giấc mơ, tự đặt tên là hạnh phúc
Điều giản dị đã không còn nhàm chán nữa
Chỉ sương đêm giăng trắng mái đầu anh
Nỗi buồn ngoài hiên cuốn gió vắng mong manh
Thu xao động giữa vô thường tĩnh lặng
Hơi thở em đóng cọc giữa dòng suối đêm nguyện ước
Dòng suối ngược dòng trôi trăng sáng trời Đông
Thôi mặc kệ ngàn câu chuyện viển vông
Cánh chim mỏi không tìm đường bay nữa
Lời thủ thỉ chưa phải lời ly biệt
Dù ta hóa thạch rồi – trong mắt đêm
2/2011

Hàn Vũ Linh, in trong tuyển tập Thơ Còn mãi với thời gian, tập 3 NXB Lao động, 2015
