Đặng Vũ Cảnh Linh – Hàn Vũ Linh – “Cơn mưa lạnh mà thiêng liêng”, cái tên chưa hề xuất hiện trên thi đàn.
Tôi may mắn được biết và thân quen với Linh đã hơn chục năm nay, tôi cũng được biết rằng ở nơi anh luôn lấp lánh ánh sáng trí tuệ, song thật khiêm tốn, bởi trong huyết quản anh có một dòng máu bác học, mẫn tiệp của Giáo sư Anh hùng lao động Đặng Vũ Khiêu – Ông nội anh và sự khiêm tốn chuyên cần của một người mẹ tần tảo và luôn cầu thị, tiến thủ không ngừng. Chính điều đó đã giải thích vì sao Linh làm thơ từ khi còn là một sinh viên trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn quốc gia, nhưng đến nay mới chính thức ra mắt cùng độc giả.
Nhìn từ góc độ công chúng rộng hơn, sự ra đời của Khoảng trời tặng em có thể coi là tập thơ đầu tay cũng được, song khi xem xét thời điểm sáng tác của từng bài thơ cụ thể ta dễ dàng nhận thấy đó là sự thai nghén từ hàng chục năm qua – Từ khi Linh còn là một sinh viên cho đến hôm nay đã là một giảng viên “cứng cựa” trên giảng đường đại học.
Từ “Kỷ niệm” (1992). Với những vần thơ cháy bỏng, hoài niệm cùng nỗi buồn man mác và trống vắng :
“Hà Nội chiều nay rơi gió nhẹ
Anh ra đi và lặng lẽ tìm em…
Áo xưa nhuốm màu kỷ niệm
Cơn gió nào thoảng qua
Cây bàng nào thay lá
Góc phố buồn rêu phong
Chẳng còn lại gì…
Chỉ những nhịp chân
Lặng lẽ
Vào đêm”
Thật nhẹ nhàng và hiện hữu một cách trực quan đơn giản…Vị cảnh tả tình, không sâu xa, rối rắm, pha trộn những sắc màu triết lý… đến “Thế giới song song” (2.2011), là cả một chặng đường dài, một khoảng cách xa xăm, tương ứng với phẩm chất trí tuệ, và độ chín trong con người anh, nó mang đậm dấu ấn trầm mặc và minh triết :
“Con đường đêm dài, bánh xe thẳng – cong.
Lăn vật vã trong nhau những điều vụn vặt…”.
Cách đây không lâu, ở cái thời mà giới phê bình văn chương đề cao “Nghệ thuật vị nhân sinh”, phê bình “Nghệ thuật vị nghệ thuật”, thì dường như “mây, gió trăng hoa, tuyết, núi, sông” bị người ta quên bẵng, bị đẩy ra khỏi mọi trang viết. Cái lý tưởng lúc ấy là “Thịt với xương, tim óc dính liền…” . Ngày hôm nay đã khác. Đó cũng là cơ hội để Linh thể hiện mình. Những hình ảnh chính, gần như xuyên suốt trong “khoảng trời tặng em” vẫn là “phong, hoa, tuyết, nguyệt”. Phải chăng điều này khẳng định sự “trốn chạy” của Cảnh Linh trước thực tiễn nghiệt ngã của cuộc đời ? sự nhắm mắt làm ngơ trước buổi đảo lộn càn khôn ? Điều này cũng có thể lý giải bởi sự không may mắn, ít thành công trong sự nghiệp của Cảnh Linh, song với cá nhân tôi dù thế nào đi nữa thì đó vẫn là sự trốn chạy đáng kính trọng. Vâng có thể anh chạy trốn, nhưng đó là sự chạy trốn theo sự mách bảo của một trái tim không loạn nhịp, một trí tuệ do di truyền của trời đất và một sự phấn đấu đầy phẩm chất NGƯỜI mới có được.
Đôi lời ngắn ngủi dành cho “khoảng trời tặng em”, cho cha đẻ của nó “cơn mưa lạnh mà thiêng liêng”, cho bạn tôi chỉ có vậy, rất mong độc giả chiêm nghiệm và chia sẻ cùng tôi. Chúc Cảnh Linh sớm có thêm những đứa con tinh thần mới xinh đẹp, hấp dẫn và uy dũng hơn.

Trần Phương, giảng viên văn học, Học viện Báo chí và Tuyên truyền
