BẠN TÔI – LÃO QUÁI

           Tôi gọi lão là con quái vật nhân gian. Lão thích. Lão gọi tôi là thằng điên. Tôi cũng thích. Thích hơn cả những lần lão cài khuy áo, quàng khăn ấm lên cổ tôi. Tất nhiên đó chỉ là những khi chén bát ngả nghiêng, chai lọ lăn lóc và cả lão lẫn tôi đều ngả nghiêng, lăn lóc không hề thua kém cái đống chén, bát, chai lọ vô tri, vô giác trên sàn nhà đó.

           Một can giấy 5 lít rượu vang của Tiệp và 1 chai whisky lần đó, tôi và lão cưa hết, vậy mà lão vẫn dắt xe cho tôi, còn tôi lê lết trên cái giường di động ấy về nhà. Trước khi đi ngủ không quên khóa cửa phòng và ném chìa lên nóc tủ để kiềm chế bớt cảm xúc thăng hoa, muốn ôm chai rượu bay đến với lão.

          Lão lạ lùng. Lạ lùng hơn cơn bão của những kẻ lập dị đem đến nhân gian. Ngôi nhà cấp 4 ngõ Trương Định, nơi lão đầy ải cả cuộc đời trong đó lúc nào cũng tập nập khách ra vào, xếp hàng, ngoan ngoãn chờ nghe lão phán một vài điều gì đó về mình. Người thỏa mãn, kẻ không. Nhưng được cái lão càng thử thách lòng kiên nhẫn thì mọi người càng thích vượt qua thử thách ấy để đến với lão. Ấy vậy kể cả khi lão “cành cao” văng tục, chủi bậy, lại thỉnh thoảng thèm rượu, đuổi khéo khách nhưng dường như những ai đã từng gặp đều vẫn rất yêu quý lão.

           Lão cổ quái. Lão chẳng thích kết giao nhiều. Chẳng thích đi đâu ra ngoài cái lồng chim mà lão tự đan để nhốt mình. Điện thoại di động bạn bè tặng dùng được ba bữa lão đem tặng. Lão bảo dùng điện thoại di động là dở hơi biết bơi. Bằng hữu thâm giao thì gặp gỡ, cần gì ý a ý éo. Ai nhớ lão thì đến. Ai bận thì thôi. Lão chẳng trách phiền bạn bè bao giờ.

          Lão chu đáo như hình mẫu của một bà mẹ vợ truyền thống. Bạn bè đến nhà, lão đóng cửa không tiếp khách, tự tay đi chợ mua thức ăn ngon nhất, nấu cơm, dọn mâm để phục vụ bạn. Có cái gì hay, cái gì đẹp, người đời tặng lão, lão tặng lại bạn bè. Hình như với lão, nụ cười của bạn bè tri kỷ là tài sản lão quý nhất trên đời.

          Lão mẫn tiệp. Một khả năng thiên bẩm mà chẳng cần phải học, phải đọc cho nhiều lắm. Ngộ tính của lão cao đến ngạc nhiên. Trí nhớ siêu phàm. Những ai được lão lập lá số tử vi một lần thì lần sau đến lão đọc lại vanh vách, chẳng phân biệt khách sang hèn, có địa vị cao trong xã hội hay chỉ là một người lao động chân lấm, tay bùn. Cuộc đời lão chắc cũng chỉ lập và xem vài vạn lá số tử vi mà chẳng ai lẫn ai với cả. Con mắt thứ ba giúp lão cần mẫn làm việc mà chẳng cần phải vẽ chi tiết từng ngôi sao trên địa bàn lá số, mà chỉ cần nghe ngày, tháng, năm, giờ sinh của khách hàng, gạch vài ký tự loằng ngoằng lên giấy là xong. Lão là truyền nhân môn khoa học Tử vi của một lão bà cao thủ bí ẩn ở chợ Kim Liên.

          Tạp chí Heritage đã từng viết bài giới thiệu về lão và phụ thân của lão, với tư cách là một địa chỉ văn hóa kỳ lạ. Hai cao thủ Tử vi có mối liên hệ huyết thống trong một ngôi nhà lụp xụp giữa thủ đô Hà Nội. Thực ra lão không học môn Tử vi từ bố nên hai trường phái, hai cách xem rất khác nhau. Khách của lão thì ngồi tầng một, khách của phụ thân thì lên gác xép. Lão gần như không bao giờ bình luận về các khách hàng của phụ thân. Thỉnh thoảng lão lại đùa “ông ấy không biết xem”. Lão luôn nói với anh em thân thiết Tử vi là môn khoa học xác suất. Lão rất ghét những thứ liên quan đến mê tín dị đoan.

Lão và con trai, ảnh tác giả

          Lão luôn nói với bạn bè của tôi “thằng ấy biết đếch gì về Tử vi”. Cũng tại thỉnh thoảng tôi hay bắt bẻ một số luận điệu của lão phán về bạn bè tôi. Có một lần cục tức sưng to, tôi ôm hơn 20 cuốn Tử vi sưu tầm và nghiền ngẫm bấy lâu đến nhà lão và tuyên bố tặng lão. Nhìn thấy sách, mắt lão sáng lên, quên cả khách đang ngồi chật phòng kéo tôi vào nhà trong. Lão giở từng quyển rất nhanh, đọc lướt vài trang rồi vứt từng quyển sang bên. Sau 30 phút, lão lạnh lùng bảo tôi: “đem về đi, sách này anh tự viết ra cũng được mà”. Tiu nghỉu, nhưng tôi cũng không phục lão cho lắm vì chắc chắn lão đọc ít hơn tôi.

          Ai gặp lão cũng ấn tượng không thể quên với đôi mắt và giọng nói. Mắt lão sáng nhưng khô, lạnh, luôn đưa về phía người khác cái nhìn có thể xuyên thấu tâm can. Một số người không quen sẽ cảm thấy gai cột sống với cái nhìn sắc như mũi dao của lão. Đôi mắt át người ấy chưa từng bị khuất phục trước quyền lực và tiền bạc nào trong đời. Đằng sau đôi mắt ấy là một sự mơ hồ khó định hình, đoán biết, nếu không phải bạn thân của lão.

Giọng nói lão đa sắc, đa âm. Lịch sự, hóm hỉnh, hài hước, hùng biện, lôi cuốn thậm gì là Chí phèo ăn vạ đủ cả. Chỉ có một điểm chung là khi giọng oanh của lão cất lên thì phải có cao, thấp, có trầm, có bổng như một bài hát nhiều điệp khúc, nhiều cao trào. Lão chỉ dừng bài hát khi lão muốn. Ca từ và điệu bộ diễn tả bài hát của lão còn dị hơn cả hình thức của lão, chẳng ai đoán biết lão sẽ hát ca khúc nào với mình.

           Một cô gái xinh đẹp xuất hiện, lão có thể cầm chặt tay và thủ thỉ câu tình ca ngẫu hứng “Anh tốt phúc quá, anh tu cả mấy tỷ năm rồi mới được cầm tay người đẹp như em”. Gặp cô gái có cá tính hay, tự nhiên lão chạy sồng sộc vào nhà lấy lược ra đòi gỡ tóc, chải đầu cho cô gái. Xong xuôi rồi mới bấm số. Gặp những người lương thiện, lão trêu đùa vui vẻ. Gặp những kẻ không ra gì, lão châm biếm, hài hước, sâu cay. Lão luôn là chủ nhân của ngôn từ cứ như trước đây từng là một học sinh giỏi chuyên văn cấp thành phố vậy.

Vô vàn hành động kỳ quặc hàng ngày của lão, chỉ lão mới hiểu. Lão ngạo đời là vậy, trêu đời là vậy nhưng nếu ai nghĩ đó là bản chất thật của lão thì sẽ là sai lầm. Lão ghét nhất là sự giả dối. Tâm lão thiện. Lúc nào cũng thiện. Con quái vật nhân gian ấy như tờ giấy trắng không nhàu nhĩ – một bản năng, một món quà quý hiếm mà ông trời ban tặng riêng cho lão. Dù Lão có đổ mực trăm lần lên tờ giấy ấy thì nó vẫn là màu trắng.

          Mười bốn năm bén duyên với lão. Một thứ thiên duyên kỳ lạ chẳng thể giải thích. Có khi cả năm xuống nhà lão một lần. Lão ngồi quay lưng lại cửa ra vào không nhìn mà vẫn gọi tên tôi, bảo tôi dắt xe để gọn bên trái trước khi vào nhà. Lão có thể nói với tôi nhiều chuyện mà lão không nói với người khác. Bạn bè nào xuống thăm lão cũng gửi lời nhắn về cho tôi. Lần nào công du xuống nhà lão luôn là ngày đặc biệt nhất của lão.

           Âu cũng là hạnh phúc lớn lao trong đời khi được lão coi là tri âm, tri kỷ và có lão là tri âm, tri kỷ.

           Một ngày sống đúng nghĩa đã là cả cuộc đời. Mười bốn năm kỷ niệm buồn vui, thăng trầm có lão và có tôi. Thương lão quá mà bất lực. Lão nằm kia, chẳng nghe được tôi nói nữa rồi. Ngọn nến tàn leo lét đang cháy trước bão giông từng giọt, từng giọt cuối cùng. Suy cho cùng lão bị trời đầy vào cõi nhân gian phù du này nhưng nghị lực và khả năng chịu đựng của lão quả là phi thường.

          Ngôi nhà lão xây lại vừa hoàn thành, đẹp, khang trang hơn. Tiện nghi cũng đã mua sắm đầy đủ. Cũng là điều cuối cùng mà lão làm được cho gia đình bao năm trước lúc đi xa. Thôi thì bạn bè, bằng hữu lão bỏ lại đã đành. Cháu Tùng chẳng nói, chẳng nghe, chẳng đi lại được, hơn mười năm nay một tay lão chăm ẵm, lão cũng đành bỏ lại. Rồi đây cháu sẽ không còn nhìn thấy những thìa cơm và nụ cười đôn hậu mỗi ngày của lão nữa…

         Nghĩ đến lão mà lòng như muôn ngàn vết dao cắt. Nhìn thấy lão mà hỗn loạn tâm linh. Câu tài hoa, mệnh bạc sao lại vận vào lão nhanh đến thế. Lão kiêu hùng đến thế cơ mà. Nhớ ngày lão tranh luận với người anh khác của tôi về “sự chết”. Anh kia thì đã xanh cỏ rồi còn lão cũng sắp chạm mình vào ngưỡng cửa đó. Cuộc dạo chơi của lão ngắn ngủi quá, vô thường quá. Và cuối cùng lão vẫn không thể mang những điều to tát vượt được qua hai chữ định mệnh. Ngày nào lão ra đi, tôi sẽ học theo Trang Tử ôm đàn và hát ru cho lão ngủ. Mong rằng lão sẽ tìm thấy sự thanh thản giữa thế giới đầy mênh mang và hỗn độn này.

CHÚ THÍCH

Tưởng nhớ anh Long, tức Nguyễn Hữu Thiện (1967 -2014), người được biết đến là nhà nghiên cứu Tử vi có tiếng ở phố Trương Định – Hà Nội

(P/S:  Có những nỗi đau không thể diễn tả nổi bằng ngôn từ hay những giọt nước mắt. Và khi thời gian chẳng còn đủ cho bất cứ một việc gì thì chúng ta mới ý thức được rằng mọi ý tưởng cao siêu, vĩ đại đều trở thành phù phiếm, mọi tình cảm và những điều tốt đẹp muốn làm đều trở nên vô nghĩa đến lạ lùng. Cuối cùng vẫn là cánh cửa đêm đen sẽ đóng lại một cuộc đời, nó thật tạm bợ nhưng cuối cùng vẫn đành nợ nhau một tấm lòng không gì trả được.

Con quái vật của rừng xanh kia thèm được uống một ly thật đầy, thật sảng khoái mà không được nữa rồi…Trời xanh thăm thẳm, mây vẫn lạc loài bay, chỉ có cây đàn này đang vỡ vụn…)

Hàn Vũ Linh, tháng 8/2014, in trên Tạp chí Truyền thống và Phát triển số tháng 8/2014

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

TALK WITH HÀN VŨ LINH

Hàn Vũ Linh, tên thật Đặng Vũ Cảnh Linh sinh năm 1974, Hà Nội làm khoa học, viết báo, thơ và nhạc Hội viên Hội nhà báo Việt Nam, Hội Triết học, Hội Xã hội học Việt Nam, Hội âm nhạc Hà Nội...

spot_imgspot_imgspot_imgspot_img

Bài viết liên quan