MƯA HOÀNG HÔN

Những cơn mưa bắt đầu từ đâu

Góc sông xanh hay chân trời biển cả

Chải từng sợi mây uốn dài vây suối tóc

Trên những đỉnh gương xám vỡ bóng nắng mặt trời

 

Hạt ngọc xinh ai chắt chiu gửi vào đời

Từng mạch đập ngăn òa trên tiếng vỡ

Em xoè tay đếm thời gian dừng lại

Gọi vòm trời mở tia nắng hoàng hôn

 

Mưa tạnh rồi mưa chỉ thế thôi em

Đơn giản là giọt nước và trò chơi đuổi bắt

Mạch đập thời gian vẫn tìm nhau nắng tắt

Nối hoàng hôn cuối bản nhạc chân trời

 

Mưa tạnh rồi, mưa ướt mắt không thôi

Tình yêu vẫn phủ giăng mầu đá trắng

Mưa sau cuối, như một ngày vẫn vậy

Mặc niệm lòng ai, tiếng vọng đất trời

11/2009

Hàn vũ Linh, in trên Báo Người Hà Nội số 8 (240) năm 2017

Bài trướcKHÔNG
Bài tiếp theoKhúc tự hát

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

TALK WITH HÀN VŨ LINH

Hàn Vũ Linh, tên thật Đặng Vũ Cảnh Linh sinh năm 1974, Hà Nội làm khoa học, viết báo, thơ và nhạc Hội viên Hội nhà báo Việt Nam, Hội Triết học, Hội Xã hội học Việt Nam, Hội âm nhạc Hà Nội...

spot_imgspot_imgspot_imgspot_img

Bài viết liên quan